user avatar

Paul Hồ Văn Thạch

0 người theo dõi
23 thg 4, 2026
4
0

Cho em theo đi lễ với!

Có những câu chuyện xảy ra rất nhẹ nhàng, không ồn ào, không có gì quá lớn lao, nhưng khi nhìn lại thì lại để lại trong lòng mình một cảm giác rất sâu. Mình muốn chia sẻ lại như một trải nghiệm cá nhân, không nhằm chứng minh điều gì, chỉ đơn giản là một điều mình đã thấy, đã chứng kiến.

Mình có một người bạn ở chung chỗ ở. Bạn ấy không theo đạo, cuộc sống sinh hoạt cũng rất bình thường như bao người khác. Nhưng có một khoảng thời gian khá dài, bạn bị bóng đè gần như liên tục. Gần như đêm nào cũng gặp. Có những hôm sáng dậy nhìn rất mệt, mắt thâm, người uể oải. Bạn kể lại là lúc đó vẫn biết mọi thứ xung quanh nhưng không thể cử động, không thể nói, chỉ có cảm giác sợ hãi rất rõ. Điều đáng nói là tình trạng này kéo dài, không phải một hai lần.

Bạn đã thử nhiều cách. Ai chỉ gì cũng làm. Đi chùa, đi giải, thử các phương pháp khác nhau với hy vọng tìm được sự nhẹ nhàng hơn khi ngủ. Nhưng rồi mọi thứ vẫn vậy. Không khá hơn, thậm chí có lúc còn cảm thấy mệt mỏi hơn vì hy vọng rồi lại thất vọng.

Tháng trước, mình có dịp đến Đền Thánh An Tôn Trại Gáo. Không phải là một chuyến đi có chuẩn bị gì nhiều, chỉ đơn giản là ghé thăm. Khi về, mình có mua một vòng tràng hạt, như một món nhỏ mang theo bên mình.

Sau đó, trong một lần bạn kể lại chuyện bị bóng đè, mình không nói gì nhiều. Chỉ đưa cho bạn vòng tràng hạt đó và nói rất đơn giản rằng cứ thử đeo xem, nếu thấy bình an hơn thì tốt. Mình cũng không đặt nặng chuyện bạn phải tin hay phải hiểu điều gì.

Đến sáng Chúa Nhật vừa rồi, khi mình chuẩn bị đi lễ, bạn bất ngờ xin đi cùng. Một lời xin rất tự nhiên, không có lý do gì đặc biệt. Mình cũng đồng ý và đưa bạn đi lễ tại Giáo xứ Yên Đại.

Trong suốt Thánh lễ, bạn ấy rất nghiêm túc. Không phải kiểu đi cho biết, mà là thực sự chú ý, quan sát và cố gắng tham dự theo cách của mình. Có thể với nhiều người thì đó là điều bình thường, nhưng với một người chưa từng sống trong môi trường đó, mình thấy điều đó rất đáng trân trọng.

Tối hôm đó, mình cũng không nói gì thêm. Chỉ bảo bạn cứ ngủ như bình thường, thử vài hôm xem sao, không cần kỳ vọng gì.

Nhưng sáng hôm sau, bạn nói với mình một điều rất đơn giản. Bạn đã ngủ một giấc bình thường. Không bị bóng đè. Không có cảm giác sợ hãi quen thuộc mỗi đêm. Chỉ là một giấc ngủ như bao người khác vẫn có, nhưng với bạn, đó lại là điều đã vắng mặt trong một thời gian dài.

Mình không khẳng định nguyên nhân đến từ đâu. Cũng không nghĩ rằng một câu chuyện như vậy có thể giải thích theo một hướng duy nhất. Và càng không muốn dùng điều này để thuyết phục hay chứng minh cho bất cứ ai điều gì.

Chỉ là mình nhận ra rằng, đôi khi khi một người bắt đầu mở lòng, tìm đến sự bình an, hoặc đơn giản là thử bước vào một điều mới, thì có những thay đổi xảy ra rất nhẹ nhàng. Không ồn ào, không cần lý giải nhiều, nhưng đủ để người trong cuộc cảm nhận được.

Với mình, điều quan trọng nhất không phải là câu trả lời nằm ở đâu, mà là bạn ấy đã có lại một giấc ngủ yên. Một điều tưởng như rất nhỏ, nhưng khi đã từng mất đi, mới thấy nó quý giá đến mức nào.

Và có lẽ, đôi khi hành trình đức tin hay hành trình tìm kiếm sự bình an cũng bắt đầu từ những điều rất giản dị như thế.

Cho em theo đi lễ với!
0
0
0
0
Sắp xếp theo: